|
Số ra ngày 01/04/2008: Xuân Hạ 08 |
thơ |
|||||
| Tho MHT | |||||
Thơ Mai Hoài Thu Hình ảnh minh họa #1 Bấm vào hìnhđể phóng to Hoài Thu - đăng lúc 10:32:59 PM, Mar 23, 2008 Lời Giới Thiệu của BBT Do một duyên may, chúng tôi được gặp NT Mai Hoài Thu và đọc moï số trừoc tác cûa cô. Mới xuất hiện thời gian gần đây, MHT làm thơ dã tu lâu và chứng tỏ một hồn thơ cao độ và sức sáng tác sung mãn, và kỹ thuật khá vững vàng làm thân hữu ngạc nhiên. Với tuổi đời còn trẻ, và ý chí cầu tiến mạnh mẽ,chúng tôi nghĩ MHT sẽ có nhiều thành tựu mới trong thời gian gần nhất. Xin cảm ơn sự cộng tác của NT Mai Hoài Thu. ... CÓ NHỮNG CUỘC TÌNH Có những cuộc tình không hề mong đợi, Đến bình yên, đến độ ngạc nhiên! Ôi! Cuộc tình như vẫn cứ thôi miên, Ta say sưa chìm sâu vào đêm tối. Hồn thơ ra giữa canh tàn, sáng vội Dào dạt trong người, rỉ rả không thôi, Ôi! Những đêm dài, mắt lệ sầu rơi, Mộng cận kề, sao đường đi chưa tới? Có những cuộc tình đã từng mong đợi, Năm tháng dài đau khổ mãi người ơi! Chốn mịt mù thăm thẳm quá xa xôi, Cõi bao la những đêm buồn hấp hối... Bóng cô đơn chìm sâu trong tội lỗi, Tiếng quạ buồn réo gọi mảnh hồn sâu, Bờ mi sầu khép kín cả niềm đau, Chia tay nhé! Ta về nơi cõi lạc... San Jose, 03/01/08 Mai Hoài Thu* HỒN ĐIÊN Dù xa cách nhưng lòng tôi vẫn đợi, Sài Gòn ơi! Tôi tha thiết gọi tên, Người tình ơi! Ôi kỷ niệm êm đềm, Nhớ da diết ... buổi chiều Thu nắng nhạt... Sầu lữ thứ, ôi! Mảnh hồn phiêu bạt, Gởi buồn về theo tận cõi trời mơ, Để thẩn thờ gậm nhấm mảnh hồn thơ, Tim rã nát - Cõi lòng đau nhức nhối... Đêm tĩnh mộng nghe lòng mình sám hối, Ngày và đêm đều giống hệt như nhau, Khoảng không gian tăm tối vạn u sầu, Người vẫn sống mà hồn đau tê tái.. .Đêm giá lạnh, bưóc chân buồn chậm rãi, Căn phòng hoang thêm nỗi nhớ cô liêu, Uống men cay ly rượu đắng nhớ nhiều, Mà chẳng trút vơi đi niềm tâm sự! Rồi Đông tàn - Đêm Xuân về tình tự, Hồn chập chờn như lạc cõi âm sâu, Đêm say sưa ân ái ... tuyệt đỉnh sầu, Tôi ngây ngất với tình đau giẩy giụa... Hạ tàn sang, tình sầu còn vây bủa, Sầu nối sầu - Chắc có lẽ tình thiêng! Nặng khối sầu chất chứa mảnh hồn điên, Có ai đến, gỡ hồn tôi ra khỏi...??? San Jose, 01/08/08 Mai Hoài Thu HỒN THƠ Ta không yêu người, vì người phụ bac, Chỉ yêu thơ, bởi đó là bạn tình, Khi ta buồn, thơ nở nụ cười xinh, Ta đau đớn, thơ vỗ về giấc ngủ. Trường thơ, ôi! Bản tình ca bất hũ, Nung nấu tim ta, thiêu rụi tinh cầu, Cả hồn thơ thấm đẫm vạn sắc màu, Đêm chìm sâu, an ủi mảnh lòng đau. Đêm đau khổ, thơ tan thành máu, Xé toạc tim ra, thơ tràn cổ họng, Thơ văng ra rủ rượi tiếng tơ lòng, Dưới trăng mờ, thấu lạnh cả lòng thơ… Muốn điên cuồng nuốt cả mảnh trăng mơ, Uống say thơ nhả hương theo làn gió, Ôi! Da diết nhớ, ôm thơ mấn mó, Tay run run mơn trớn nét hương tình… Môi ngập ngừng trau chuốt dáng thơ xinh, Mắt mơ màng ngấn lệ...phút tâm linh... Hồn thơ ra…khi tình lên tột đỉnh... Thân xác rã rời, chút lòng thanh tịnh… Ta say sưa giấc ngủ mộng đêm dài, Hồn mơ màng lên tới động Thiên thai, Thăm Tiên nữ tắm mình trong khuya vắng, Những đêm trăng, ôm tương tư sầu lắng… Xào xạc quanh mình chỉ lá vàng rơi, Ôi! Mảnh hồn đau đớn đến tả tơi, Sợ lắm rồi những đêm dài đen tối, Tình chớm đến sao tình đi rất vội...!!! San Jose, 02/09/08 Mai Hoài Thu CHIỀU CUỐI NĂM Chiều cuối năm, em nghe lòng rưng rức Hoàng hôn về trên thung lũng mùa Đông Hồn theo gió quyện sầu ra biển rộng Em phiêu bồng lạc lỏng chốn hư không... Mênh mông quá, biển đời mênh mông quá! Em về đâu? Thuyền đã nhổ neo rồi Chiều mây xám mịt mù cơn bão nổi Sóng dập dồn cuốn phủ chốn xa xôi... Thuyền viễn xứ xa rồi không định hướng Lạc dòng đời, mưa gió đánh tả tơi Em quằn mình ôm bám lấy thuyền bơi Dạt về đâu giữa dòng đời trôi nổi...??? Chiều cuối năm, lòng buồn như gió thổi Biết bao giờ tìm lại bến sông xưa? Em nguyện cầu trời, nhờ gió đẩy đưa Và sẽ tìm được... nơi miền đất hứa... San Jose, 12/30/2007 Mai Hoài Thu CHO KỶ NIỆM MÙA ĐÔNG Chiều đến vội, mùa Đông em lạnh lắm Anh chốn nào, sao chẳng đến cùng em? Nỗi cô đơn dâng kín tận đáy lòng Em cất tiếng gọi anh trong vô vọng... Chiều mùa Đông trên xứ người quạnh vắng Em tha hương đếm những giọt mưa sầu Mượn vần thơ, ý nhạc mối tương cầu Để giải toả vết đau lòng trắc ẩn... Mùa Đông năm nay, lòng đau tê tái Kỷ niệm nào in đậm dấu chân xưa Chuông giáo đường vang vọng giữa đêm mưa Quỳ bên nhau, chung một lời khấn hứa... Mùa Đông năm nay, mắt buồn ngây dại Tuyết vẫn rơi phủ kín một màn trời Nhìn quê hương, nhớ mẹ ruột rối bời Em tha thiết cầu xin ngày hội ngộ... San Jose, 12/20/2007 Mai Hoai Thu Thơ Mai Hoài Thu-2 Hình ảnh minh họa #1 Bấm vào hìnhđể phóng to Hoài Thu - đăng lúc 10:30:10 PM, Mar 23, 2008 VỀ ĐÂU? Em về trời đổ cơn mưa, Ở phương trời ấy anh đưa đón chờ, Còn em chân bước bơ vơ, Nghe mưa nặng hạt, mắt mờ lệ rơi. Tình ta muôn dặm xa vời, Em về lạc bước rã rời đôi chân, Tình đầu nhớ tuổi thanh xuân, Để hồn em lạc phong trần tha hương. Mưa thu giọt nhớ, giọt thương, Giọt thì rơi rụng, giọt vương đượm buồn. Giọt nào xót dạ bồn chồn, Giọt dài, giọt vắn mảnh hồn vỡ tan. Mây ngàn gió lộng thênh thang, Em mưa bão nỗi, chứa chan lệ nhoà. Một đời dâu bể xót xa, Về đâu heo hút trăng ngà nữa đêm? Nhà ai trăng sáng bên thềm, Say nồng đôi lứa ấm êm cuộc tình, Còn em rảo bước một mình, Thẩn thờ như đám lục bình trôi xa... San Jose, 03/01/08 Mai Hoài Thu THUYỀN TÌNH Thuyền tình trôi dạt về đâu? Để em nặng gánh tình sầu tương tư. Bây chừ trời đã vào thu, Mây ngàn gió lộng vi vu thổi về. Gió thu vương vấn lời thề, Tình thu vương vấn hồn mê cõi tình. Nắng vàng rơi nhẹ lung linh, Trùng dương sóng vỗ gọi tình lả lơi. Thuyền ơi! Biển nước đầy vơi? Bến còn đợi mãi bên đời(trời) quạnh hiu! Lá thu rơi rụng bao chiều, Tình em mang chút ít nhiều khổ đau. Thuyền tình muôn sóng bể dâu, Thơ tình em tắm biển sầu chơi vơi... Bao thu lá vẫn rơi rơi, Mảnh hồn héo úa tả tơi tháng ngày. Thuyền tình chìm đắm mê say, Nợ tình còn nặng đắng cay muôn phần, Bao giờ trọn vẹn ái ân, Bao giờ trả hết nợ nần thế gian? San Jose, 03/01/08 Mai Hoài Thu MƯA ĐÊM Mưa đêm thu lạnh nhớ nhà, Bóng đêm mờ mịt nhạt nhoà lệ rơi, Tình thu nhớ lắm người ơi! Mưa đêm thổn thức chơi vơi nỗi sầu. Trăng khuya núp bóng về đâu? Để ta ngơ ngẩn thấm sầu quạnh hiu. Thư tình kỷ niệm nâng niu, Ốm o gầy guộc khẳng khiu hình hài. Tiếng mưa thổn thức đêm dài, Tiếng mưa dai dẳng mấy ai không buồn. Tiếng mưa rả rích bồn chồn, Tiếng mưa dào dạt, nụ hôn thắm nồng. Mưa đêm tê tái cõi lòng, Xót tình cô phụ đọng lòng nhớ ai? Mưa đêm nức nỡ lạc loài, Thấu tình lữ khách nhớ hoài bóng quê. Mưa cho cây lá sum suê, Cho hoa kết nụ, thoả thuê cuộc tình. Rượu say ta uống một mình, Cầu kinh, sám hối, đường tình nghiệp duyên. Mưa đêm nhỏ giọt ngoài hiên, Hồn thu đêm lạnh cuồng điên nhớ người. Tạm dung đất khách xa vời, Rả rời chăn gối bên trời mưa đêm… San Jose, 03/01/08 Mai Hoài Thu THOÁT LY Thất thểu lê chân vướng sợi tình, Đời còn nặng gánh kiếp ba sinh, Trăm năm biết có ai còn nhớ, Tiếc nuối làm chi kẻ bạc tình ? Oán trách hờn nhau cũng thế thôi, Tình đời như nước chảy bèo trôi, Vấn vương cay đắng làm chi hỡi, Chuốc lấy đau thương khổ luỵ đời! Dứt bỏ tìm quên những muộn phiền, Tương tư chi nữa mối tình điên, Xuôi dòng nước chảy trôi lờ lững, Một chuyến đò đưa chuyển bến duyên. Biển rộng, sông sâu thử vận này, Thuyền tình một chuyến kiếm duyên may, Thoát ly cảnh khổ tình oan nghiệt, Nghiệp chướng tơ duyên định mệnh bày! San Jose, 03/01/08 Mai Hoài Thu |
|||||
thơ